Gọi hồn – Trung Tướng Nguyễn Hùng Phong kể chuyện

Tướng Nguyễn Hùng Phong kể chuyện

KNTL – Trung tướng Nguyễn Hùng Phong, nguyên Phó tư lệnh Chính trị và Bí thư Đảng uỷ Quân khu I, ở tại 33B Phạm Ngũ Lão, Hà Nội. Trước khi đi gọi vong người nhà, ông Phong đã đọc qua một số tài liệu về nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Phương do những người am hiểu khoa học viết ra. Và có lẽ cũng qua việc gọi vong, ông Phong mong muốn bằng sự suy xét của mình kiểm nghiệm lại những dư luận đa chiều về một người có khả năng đặc biệt.

CHÚNG TÔI ĐI GỌI VONG NGƯỜI NHÀ QUA CÔ NGUYỄN THỊ PHƯƠNG

Chuyện về cô Phương ở gần cầu Hàm Rồng (Thanh Hoá) gọi được vong linh người đã mất về nói chuyện với người thân, tôi đã nghe nói từ năm 1998, nhưng vẫn còn nhiều nghi ngờ. Cuối năm 1999, con tôi đang công tác tại Công ty tái bảo hiểm quốc gia có mang về cho tôi một tài liệu nói về cô Phương, trong đó có bài viết “Em Phương ở núi NgọcHàm RồngThanh Hoá” của TS Ngô Kiều Oanh (Giám đốc Chương trình Thông tin quy hoạch vùng và Tài nguyên môi trường, Trung tâm Khoa học tự nhiên và Công nghệ quốc gia) và bài “Cuộc gặp gỡ người thân gia đình đã mất (vong) ngoài sức tưởng tượng” của PGS-TS Trần Khiêm Thẩm và vợ là PGS-TS Lê Viết Ba… Kèm theo bản kiến nghị của ông Lê Vĩnh Thọ, cán bộ nghiên cứu thuộc Trung tâm Khoa học tự nhiên và Công nghệ quốc gia, gửi ông Đặng Hữu, Uỷ viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Khoa giáo Trung ương, đề nghị xem xét và cho phép nghiên cứu khả năng đặc biệt của cô Phương. Những thông tin trên của các nhà khoa học làm cho tôi tin là cô Phương có khả năng gọi được vong linh người đã mất về nói chuyện với người thân.

Tháng 3-1999, vợ tôi là bà Vũ Thị Hạnh, nguyên Trưởng phòng Giáo dục quận Hoàn Kiếm – Hà Nội, bị một cơn nhồi máu cơ tim, mất đột ngột tại nơi làm việc (Trung tâm Đại học ngoại ngữ tại chức, Trưng Vương – Hà Nội), tôi và các con bị hẫng hụt nặng về tinh thần và tình cảm. Sự ra đi đột ngột không lời dặn dò của vợ tôi đã làm cho tôi và các con càng thêm đau thương. Biết được “hiện tượng cô Phương“, tôi và các con quyết định nhờ cô Phương giúp cho được gặp vong linh bà Hạnh để giải toả phần nào những băn khoăn về tình cảm.

Ngày 15-12-1999, tôi và con gái về giỗ đầu chú em ruột tôi tại quê ở huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình. Ngày 16-12-1999 (tức 9 tháng 11 Kỷ Mão), bố con tôi đi vào cầu Hàm Rồng. Trước khi về quê, tôi đã thắp hương ở bàn thờ bà Hạnh khấn nói rõ ý định về quê giỗ đầu chú Vỹ, rồì vào cầu Hàm Rồng nhờ cô Phương mời bà về gặp bố con tôi. Quãng 7 giờ 30 sáng 16-12-1999, khi chúng tôi đến cầu Hàm Rồng thì thấy các hàng quán quanh nhà cô Phương có nhiều người trọ, chúng tôi la cà vào các quán để thăm dò cách thức làm các thủ tục. Được biết có người đến hàng tuần mà vẫn chưa gặp được vong linh người thân, cũng có người vừa đến đã được gặp ngay. Quãng 8 giờ thì cô Phương bắt đầu làm việc. Chúng tôi vào sân nhà cô Phương đã thấy khoảng vài chục người ngồi chờ, quãng hơn 9 giờ thì số người đến tăng dần lên tới hơn 3 chục. Chúng tôi mua một túi lễ mọn đặt vào đĩa với thẻ hương, con gái tôi đặt lên đĩa 20.000 đồng và mang vào phòng cô Phương ngồi, để lên bàn thờ thắp hương khấn “xin thần linh phù hộ cho gia đình được gặp vong linh bà Vũ Thị Hạnh“, rồi quay ra sân ngồi chờ. Đến lúc này, tôi vẫn chưa được nhìn thấy cô Phương. Thấy mọi người đến cái am có bát hương ở sân thắp hương khấn, chúng tôi cũng làm theo. Khi ngồi chờ ngoài sân, thấy có một người ngồi ở cửa ra vào phòng cô Phương thông tin ra gọi người nhà của vong linh vào gặp rồi người nhà đó lại ra ngay ngồi chờ. Quãng hơn 9 giờ thì bỗng có tiếng gọi “ai là người nhà vong linh tên là Hạnh thì vào”, con gái tôi vội chạy vào phòng thì được cô Phương báo cho là “mẹ Hạnh về và cả ông nội nữa”, cô Phương bảo ra sân thắp hương và ngồi chờ. Cứ thế, số người có vong linh về được gọi vào phòng quãng hơn chục người.

Khoảng hơn 10 giờ, cô Phương từ trong phòng ra sân nói: “Hôm nay vong linh về có thế thôi, nếu gia đình nào chưa có vong linh về thì hãy về rồi mai kia lại đến”. Tôi thấy mọi người vẫn không về.

Tiếp đó, cô Phương nghỉ giải lao, có một người đàn ông mang chiếc cát xét và mời mọi người cùng vào phòng trong ngồi xuống chiếu, trong phòng chỉ có một bàn thờ đơn sơ không trang trí gì ngoài mấy bát hương. Mọi người vào ngồi chật cả phòng, bố con tôi ngồi giữa đám đông. Người đàn ông lúc nãy nói về chất lượng băng ghi âm của ông ta, nói rõ người nào muốn có băng ghi âm mang về thì mua một chiếc băng trắng, ông ta nhắc nhở mọi người cần giữ im lặng để nghe vong linh nói, khi nào vong linh muốn nói chuyện riêng với thân nhân mà không muốn cho người khác nghe thì cô Phương sẽ yêu cầu mọi người ra ngoài, lúc đó phải ra nhanh.

Sau khi nghỉ giải lao hơn 10 phút, cô Phương vào và ngồi xuống chiếc chiếu ở góc phòng. Trước mặt cô có chiếc đũa với hai đồng tiền âm dương và chiếc cát xét. Cô Phương nói: Việc các vong linh về trước hay sau là cơ duyên nên không thể xếp hàng ai trước ai sau, vong linh nào về trước thì người thân được gặp trước. Cô Phương ngồi gieo các đồng tiền vào đĩa. Chỉ mấy giây sau, có một vong linh về gọi con đến trước mặt (cô Phương) rồi hỏi: Anh vừa ở Nga về phải không? Người con trả lời: Con vừa ở Nga về, đến đây xin được gặp bố. Vong người bố trách: Tại sao ở Nga anh thay đổi chỗ ở mà không báo cho bố biết, bố sang chỗ ở cũ của anh bên đó không gặp nên bị lạc. Họ nói chuyện với nhau chừng 5 phút. Tiếp đến, vong linh thứ hai là một bà bác về gọi cô cháu (con ông em) đến và nói: Bố con bạc lắm, chẳng thờ cúng tổ tiên, ăn ở đối xử không ra sao. Cô cháu khóc và hỏi: Bố con bị ốm nặng có qua khỏi không? Vong bà bác nói: Bố con đang nằm viện ở Hà Nội phải không? Không qua được đâu, phải đưa ngay về nhà kẻo không kịp. Vong đó nói chuyện với cô cháu chừng 5 phút. Tiếp đến, vong linh thứ 3 gọi người nhà lại gần, chưa kịp nói được câu gì thì đã đi ngay.

Bỗng cô Phương vẫy tay về phía tôi và nói: Mời ông và con lên. Hai bố con tôi mừng và xúc động quá, vội chen lên ngồi cạnh cô Phương. Lần lượt bố con tôi được trò chuyện với vong bà Hạnh. Vong bố tôi và chú em tôi cũng nói xen vào, cuộc nói chuyện được ghi âm toàn bộ gần hết một cuộn băng 30 phút. Giữa chừng, cô Phương có yêu cầu mọi người ra ngoài để vong linh nói chuyện riêng với gia đình. Cô Phương tắt cát xét và sau đó, khi mọi người đã ra hết thì cô lại bật cát xét lên. Câu chuyện về gia đình thì rất dài, ở đây tôi chỉ đưa ra một số chi tiết để nói lên sự chính xác mà chỉ có người thân trong nhà tôi mới biết được.

Khi bố con tôi ngồi trước mặt thì vong bà Hạnh (qua cô Phương) khóc thực sự (hai hàng lệ chảy ròng ròng) và nói: Vì nước mà ông đi tăm tăm biệt biệt, tôi ở nhà một mình nuôi con, đến khi được gần nhau thì trời lại bắt tôi chết, ông kể chuyện huân chương cho tôi nghe nào! (Lúc tôi về hưu, tôi có nói với bà ấy và các con: Mẹ có công sinh và nuôi dạy các con khôn lớn để cho bố yên tâm công tác và chiến đấu, bao nhiêu huân chương của bố là thuộc về mẹ. Lúc còn sống, bà Hạnh rất thích câu nói này.) Rồi vong bà Hạnh nói tiếp: Tôi vừa mất, đáng lẽ không được về, nhưng biết ông già rồi và đi vất vả đến đây để gặp tôi, cho nên tôi phải cố gắng hết sức mới về được, ông có mừng không? Ông định hỏi tôi điều gì, ông đưa giấy cho tôi xem nào? (Khi biết tin vong bà Hạnh và bố tôi về, tôi và con gái có ngồi ở xe để chuẩn bị mấy câu hỏi vào giấy, bỏ túi đề phòng nếu cảm động quá mà quên thì lấy ra xem. Không ngờ vong bà Hạnh biết, yêu cầu cho xem giấy.) Khi xem, vong bà Hạnh nói ngay: đây là chữ ông viết, không phải chữ con. Vong bà Hạnh chỉ đọc 2 câu đầu và nói: tôi biết hết ông định hỏi gì rồi, tôi sẽ dặn ông và con. Vong bà Hạnh lần lượt hỏi đến tên tất cả các con, các cháu và một số người thân quen, cả đứa cháu con chú em đang lao động ở Đức, gửi lời thăm bà Oanh cùng công tác tại Trung tâm đại học ngoại ngữ tại chức, gửi lời thăm cháu Trang là em dâu con gái tôi bị tai nạn xe máy… Vong bà Hạnh nói với con gái tôi nhắc anh Hà (con trai tôi): ngày 18 tháng 12 âm lịch này là ngày xung của Hà đấy, phải cẩn thận… Vong bà Hạnh hỏi: bát hương ở bàn thờ mẹ hoá phải không? Con gái tôi nói: Thưa mẹ, bát hương bàn thờ mẹ hoá nhiều lần (gần 10 lần) vậy tốt hay xấu? – Mẹ mừng, mẹ thích thì mẹ làm đấy, không có gì xấu đâu. Rồi nói với tôi:
Ông đi xe biển đỏ phải không? Khi về nhớ mở cửa xe để tôi về cùng ông! (Tôi đi xe quân khu 1 và gửi xe ở đầu làng.) Tôi cám ơn ông và các con đã đưa tôi về quê ngoại (xã Phú Diễn, huyện Từ Liêm – Hà Nội). Ông có biết không, lúc sống tôi rất thích về quê ngoại và cũng có ý nghĩ khi nào mình chết được về quê ngoại nằm, ở đó có cha có mẹ mình. Đám đất ông tìm cho tôi sao mà đẹp thế, tôi ưng lắm, tôi thật toại nguyện. Ông còn hỏi tôi về chuyện 35 ngày… Tôi cám ơn ông và các con sau 35 ngày đã đưa tôi lên chùa, tôi đã được về hầu Phật, ở dưới Âm tôi không thiếu cái gì, chỉ thương ông và các con</iXen kẽ vào cuộc nói chuyện trên đây là câu chuyện giữa tôi với vong bố tôi và vong chú em tôi. Đặc biệt, bố tôi trước khi mất (11-1975, thọ 76 tuổi) bị tai biến mạch máu não, hôn mê, nằm liệt giường hơn một tháng và không nói được, thế mà khi gặp thì vong cụ lại nói rất tỉnh táo và tinh tế. Vong cụ nói: May quá, năm ngoái con quy tụ mộ bà và bố mẹ về chỗ mộ ông rồi vợ con mới mất, bố mừng quá. Chỗ đất đỏ đẹp lắm, đầu gối đuôi (tức đầu rồng gối đuôi rồng). Rồi đột nhiên vong cụ hỏi: Các anh định xây dựng nhà thờ phải không? Tôi hỏi luôn: các con định xây nhà thờ chi ta trên đất nhà bác Huyên (ông bác họ đã mất) có được không? Vong cụ nói: Phải xây ở chỗ đó mới đúng (chỗ đó có nền nhà thờ cũ). Tôi nói: Vậy bao giờ thì xây được, chúng con định năm 2000. Vong cụ bảo là để sang thế kỷ mới, năm 2001, và khen tôi: Anh đã viết gia phả ta từ chữ nho sang chữ quốc ngữ, bố rất mừng và người ta khen nhiều. Vong cụ còn hỏi đến bà chị ruột tôi đang bị ốm do u hàm lợi, bảo là bà bị ung thư và ông rất buồn, (trước đó bà chị tôi đã đi khám ở Viện răng hàm mặt Hà Nội, người ta kết luận là bị ung thư).

Vong cụ nói với con gái tôi: Ông thương cháu lắm, tại sao cứ có thai lại rơi ra, rồi vạch cho cách ăn bắp gân bò để dạ con co lại giữ thai. Vong cụ hỏi thăm cháu Tuất con út chú em tôi vừa đi hợp tác lao động ở Hàn Quốc, hỏi là tại sao định không cho đi rồi lại cho đi (trước đó, tôi định không cho cháu đi vì sức khoẻ cháu yếu, vả lại tôi đã tìm được việc cho cháu tại Hà Nội, lương tháng trên 500.000 đồng, nhưng vì cháu thích đi quá, tôi khuyên không được nên đành để cho cháu đi). Vong cụ còn hỏi thăm cháu Hải (đời thứ 4) bên ngoại tôi mà tôi mới gặp cháu vài lần đến nhờ tôi xin việc làm.

Vong chú em tôi về chỉ nói được 2 ý:sao anh đến đây không cho cháu Hùng đi với (cháu Hùng là con trai thứ 2 của chú ấy), em vẫn cứ canh cánh bên lòng về vợ chồng cháu Hùng, không biết các cháu có tiến bộ không? (trước khi chú mất, vợ chồng cháu Hùng mâu thuẫn nặng). Tôi trả lời là cháu đã tiến bộ, vợ chồng cháu đã hoà thuận rồi. Chú ấy mừng và nói: Thế chứ, gia tộc nhà mình từ trước đến giờ có ai bỏ nhau đâu, người ta cười cho… Ở dưới Âm bố mừng và khen anh đã viết được gia phả bằng chữ quốc ngữ

Trên đây tôi chỉ lược ghi một số chi tiết của cuộc đàm thoại giữa bố con tôi với vong linh 3 người thân trong gia đình để nói lên hiện tượng các vong linh về gặp người thân qua cô Phương là có thật. Những câu chuyện của gia đình tôi mà vong linh nói và hỏi đều chính xác, có những việc làm, định làm (như việc xây nhà thờ) vong linh đều biết…

Qua bài viết của các nhà khoa học nói về “hiện tượng cô Phương” và qua cuộc đàm thoại giữa bố con tôi với vong linh người thân (qua cô Phương), chúng tôi có mấy suy nghĩ sau đây:

Tôi nhất trí với ý kiến của TS Ngô Kiều Oanh là: “Thực sự chúng ta (loài người) không chết mà chỉ chuyển sang một thể vật chất khác, vẫn tư duy nhưng với khả năng rộng lớn hơn về không gian và chuỗi thời gian hoạt động, cõi vĩnh hằng thiêng liêng là có thật”.

Tôi cũng cho rằng: Thế giới tâm linh là có thật, vong linh (người âm) vẫn tồn tại quanh ta, biết và theo dõi mọi hoạt động sống trong gia đình. Dù tin hay không tin, đó vẫn là một thực tế khách quan cần được các nhà khoa học nghiên cứu một cách nghiêm túc</i-Tôi cảm nhận cô Phương là một người có “công năng đặc dị” bẩm sinh, có thể giao tiếp với người âm bằng tiếng nói và hình ảnh, khoa học cần nghiên cứu để có thể đánh giá đúng, đưa ra giải đáp có tính khoa học về hiện tượng này

-Hoạt động của cô Phương có tính thiện, không vụ lợi. Người có nhu cầu đến nhờ cô Phương giúp chỉ với một lễ mọn kèm theo mươi ngàn đồng (tuỳ tâm), không phải đăng ký kê khai tên tuổi và yêu cầu cho gặp vong linh với họ tên cụ thể. Ngoài ra, cũng không cần có sự tiếp xúc nào với cô Phương hoặc những người trung gian. Chỉ khi vong linh về thì người thân mới tiếp xúc với người âm qua cô Phương. Đây là sự hoạt động tâm linh chân chính, không phải mê tín dị đoan. Cần tạo điều kiện thuận lợi cho cô Phương sử dụng khả năng đặc biệt của mình để phục vụ rộng rãi cho nhu cầu tình cảm của nhân dân

(Trung tướng Nguyễn Hùng Phong, 12-1999

~ bởi ngoaicam on Tháng Một 9, 2008.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: